Hơn nữa, Ninh Hoàn Ngôn bảo hắn cởi y phục vốn là để thử chiếc áo lông chồn kia, hắn còn chưa thử mà. Nếu bây giờ lại mặc vào, lát nữa chẳng phải vẫn phải cởi ra thêm một lần nữa sao?Đúng là cởi quần đánh rắm, thừa một công vô ích!
Thế là hắn lại cởi chiếc trường bào mới mặc được một nửa xuống. Vì quá chăm chú vào động tác của mình, hắn hoàn toàn không để ý Đường Phượng Anh đang đẩy Ninh Hoàn Ngôn vào phòng, còn tưởng là một mình Ninh Hoàn Ngôn quay lại.
Bởi vậy hắn lại cố tình buông lời trêu ghẹo, cười nói với Ninh Hoàn Ngôn: “Vừa rồi Hoàn Ngôn tỷ đã bảo ta cởi, ta cũng cởi rồi, giờ còn mặc lại làm gì? Tỷ nói xem, có phải không?”
Tần Dịch vừa xoay người, nhìn thấy Đường Phượng Anh đứng bên cạnh Ninh Hoàn Ngôn, cả người lập tức đờ ra như tượng gỗ.




